TRANG CHÍNH TRỊ/KINH TẾ

Bản Cáo Trạng Tham Ô của Trump * Hiện Tượng John McCain * Cá Voi Xanh Mắc Cạn * Do Thái chủ mưu vụ 9/11 * Israel và âm mưu Lavon Affair * Israel và vụ tàu USS Liberty * Israel và Chính Trị Hoa Kỳ * Do Thái và Thảm Họa FUKUSHIMA * Bên lề Bầu Cử 2016 IV * Hiện Tượng Đạt Lai Lạt Ma II * Hiện Tượng Đạt Lai Lạt Ma I * Bên lề Bầu Cử 2016 III * Bên lề Bầu Cử 2016 II * Bên lề Bầu Cử 2016 * Bức Tranh Toàn Cảnh * Do Thái và Thao Túng Xã Hội * Nghi án chiến Tranh Việt Nam * Biển Đông và Mưu đồ DoThái-TrungQuốc * Chan tướng Chương Trình Fulbright * Điện tín đàu hàng vô điều kiện * Chân tướng TT Đức Angela Markel * Chủ nghĩa Cộng Sản trá hình * Bilderberg Group, Rockefeller, và Cộng Sản * Âm Mưu của Dòng Họ Rothschild và Rockefeller * Sự thật về vụ đánh bom ở Oklahoma City 1995 * Sự thật về ISIS - III * Illuminati vàTam Điểm * Chân tướng Tổng Thống Mỹ: Bill Clinton * Chân tướng Tổng Thống Mỹ: Harry Truman * Chân tướng Tổng Thống Mỹ: Woodwow Wilson * Chân tướng Cộng Sản của John Kerry * Do thái cai trị Hoa Kỳ * Cấu kết giữa Do Thái và Đức Quốc Xã * Vatican và vấn đề cải cách * Waco: tự tử tập thể hay thảm sát tập thể? * Phương trình Bill Gates * Benghazi: sự thật bị ém nhẹm * Hệ thống siêu quyền lực Illuminati * Quần Đảo GULAG và tội ác Do Thái * Hiện tượng Donald Trump - I * Ai giết John F. Kennedy? - I * Ai giết John F. Kennedy? - II * Sự thật về Bản Tuyên Ngôn Cộng sản * Sự thật về ISIS - I * Sự thật về ISIS - II * Killing America * Do Thái và đàn áp tự do ngôn luận * Xã hội Do Thái hóa * Chủ Nghĩa Độc Tài Mềm * Kịch bản Sống chung Hòa bình Mỹ, Nga, Tàu * Bầu cử và quảng cáo TV * Chân tướng Quỹ Dự Trữ Liên Bang: Do Thái * Rockefellers, vua dầu hỏa thế giới * Rockefellers và âm mưu thống trị thế giới * Ai tấn công Charlie Hebdo? * Do Thái kiểm soát 96% truyền thông thế giới * Do Thái và Trung Quốc * Những trùm Cộng Sản Do Thái * Obama: Tổng Thống Do Thái đầu tiên của Mỹ * Cội nguồn Do Thái của John Kerry * Tam Giác Quỷ Mỹ+Tàu+DoThái * Con Bạch Tuộc Do Thái * 9/11: Do Thái là thủ phạm * Nghi Án Miến Điện và Bắc Hàn * Xã Hội Đen *
Dinh Song

Khoa Học Điện Toán
* Từ Điển Tin Học
Triết Học
* Triết Học, Khoa Học, và Tiến Hóa
Truyện Ngắn Đông Yên
* The Sun Hunters (Người đi săn mặt trời)
* Câu Chuyện một Dòng Sông
* Hẹn Nhau trươc Giao Thừa
Thơ Đông Yên
* Loài Chim Du Mục
Thơ dịch
* Thí Ca Lãng Mạn Pháp
* Tuyển Tập Thi Ca Anh Mỹ
* Robert Frost Tuyển Tập I
* Emily Dickinson Truyern Tập I
Truyện Dịch Song Ngữ
* Truyện Ngắn Song Ngữ I
* Truyện Ngắn Song Ngữ II
Vũ Trụ Học
* Cuộc Chiến Hố Đen
* Thiết Kế Vĩ Đại
* Vũ Trụ từ Hư Không
* Lai Lịch Thời Gian
Đĩa Bay & Người Hành Tinh
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh I
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh II
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh III
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh IV
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh V
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh VI
* Đĩa Bay và Người Hành Tinh VII
Khảo Luận Chính Trị
* Chủ Nghia Lưu Manh I
* Chủ Nghia Lưu Manh II
* Chủ Nghia Lưu Manh III
* Chủ Nghia Lưu Manh IV
* Chủ Nghia Lưu Manh V
* Hỗn Loạn Thế Giới Mới
* Chân Tướng Hollywood
* Mặt Trái Hệ Thống Chính Trị HK
* Kỷ Nguyên Âm Mưu
* Ma Túy, Dầu Mỏ, và Chiến Tranh
* Chết Dưới Tay Trung Quốc
* Trung Quốc sẽ Sụp Đổ
* Thế Giới Hậu Hoa Kỳ
* Không tưởng, nhân tố băng hoại của HK
* Hoa Kỳ trước hiểm họa phá sản 
Kinh Tế & Địa Ốc
* Kinh Tế Đại Cương Tập I
* Kinh tế Darwin -
* Địa Ốc Đại Cương

Sắp Xuất Bản
* Trật Tự Bạo Hành

  

Nghi án Miến Điện và Bắc Hàn 

dinhsong.net

March 1, 2012

  

Không ai biết trước những thay đổi ở Miến Điện sẽ đi về đâu hay đi đến đâu, nhưng sự xuất hiện sớm sủa của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) và các tập đoàn tài phiệt như Wall Street quả là những điểm gở; cho phần còn lại của thế giới. Chẳng bao lâu sau có tin Bắc Hàn được tường thuật là đã chấp nhận một số nhượng bộ trong vấn để hạt nhân để đổi lấy viện trợ nhân đạo. Người ta có lý do để ước đoán những gì xảy ra ở Trung Quốc trước đây sẽ xảy ra ở Miến Điện và những gì xảy ra ở Miến Điện sẽ xảy sẽ xảy ra ở Bắc Hàn.  Lương thực đi trước, quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và Wall Street sẽ theo sau.

  

Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), các ông là ai?

  

Cơ quan nầy được thành lập để quản trị một hệ thống hối suất cố định (fixed exchange rates).  Đó là một hệ thống tốt hay hệ thống xấu, không thành vấn đề. Năm 1971, sau khi Tổng Thống Nixon đóng Cửa Sổ Vàng (Gold Window), hệ thống hối suất cố định sụp đổ và được thay thế bởi một hệ thống hối suất thả nổi (floating exchange rates). Chức năng của IMF biến mất, nhưng, thay vì bị xóa sổ, nó đã thay đổi chức năng để tiếp tục tồn tại và bành trướng.  Nó đã trở thành một cơ quan "cứu nguy" cho những quốc gia chậm tiến và tiếp tục đào sâu hơn vào những túi tiền của những người đở đầu nhằm tài trợ những hoạt động mới của nó.  Ở Bretton Woods, hai cơ quan được thành lập: một để quản trị một hệ thống hối suất cố định và cơ quan kia, Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), để hoàn thành chức năng "thăng tiến phát triển (promoting development)". Bây giờ bạn có hai cơ quan để "thăng tiến phát triển", cả hai đều làm hại thì rất nhiều mà lợi thì rất ít. Nếu chỉ xét ý đồ tiếp tục tồn tại với bất kỳ giá nào thì đây chẳng khác mấy với các xí nghiệp quốc doanh trong thế giới Cộng Sản. Một xí nghiệp nếu được khởi sự bằng một nhóm người trong khu vực tư có thể thành công hay cũng có thể thất bại. Đa số những xí nghiệp mới đều thất bại (nếu xí nghiệp hiển nhiên phải thành công thì có lẽ nó đã có rồi).  Nếu xí nghiệp thất bại, nó mất tiền.  Những người sở hữu nó đã hiểu rõ vấn đề căn bản của nó. Nếu cứ tiếp tục thì họ sẽ phải dốc thêm tiền túi ra mà thôi. Họ không muốn làm thế, nên họ có một kích thích mạnh hoặc làm cho xí nghiệp phát triển hoặc đóng cửa nó.  Giả sử cùng nhóm người đó khởi sự cùng xí nghiệp đó trong khu vực công và những kết quả cũng giống nhau.  Đó là một thất bại; nó không hiệu năng.  Họ có một vấn đề căn bản rất khác.  Không một ai thích nhìn nhận mình đã sai lầm, và họ không phải nhìn nhận như thế.  Họ có thể lý luận rằng bước đầu xí nghiệp thất bại chỉ vì nó không được triển khai trên một qui mô đủ lớn.  Quan trọng hơn, họ có một túi tiền khác hơn nhiều và lớn hơn nhiều để bòn rút. Bằng những ý hướng tốt đẹp nhất trên đời, họ có thể cố thuyết phục những người nắm túi tiền tài trợ cho xí nghiệp trên một qui mô lớn, đào sâu hơn vào túi tiền của những người thọ thuế để giữ cho xí nghiệp tồn tại. Điều đó minh họa một định luật chung: Nếu một xí nghiệp tư thất bại thì đóng cửa – ngoại trừ nó có thể nhận được trợ cấp chính phủ để tiếp tục; nếu một xí nghiệp công thất bại thì nó mở rộng.  Ít có ngoại lệ. Sự hiện hữu của IMF tỏ ra chính đáng lúc đầu vì nó tiến hành một hoạt động có vẻ đáng mong muốn lúc đó.  Sau đó lý do hiện hữu ban đầu đã biến mất, nhưng nó có một kích thích mạnh để tìm ra một biện minh khác giúp nó tiếp tục tồn tại. Từ đó vai trò của nó không giúp được ai ngoại trừ các tập đoàn tài phiệt.

  

Những gì đã và đang xảy ra ở Trung Quốc sẽ xảy ra ở Miến Điện và Bắc Hàn

  

Thế giới càng ngày càng thu hẹp. Đất làm giàu của các tập đoàn tài phiệt cũng thế cho nên họ buộc phải nhìn về những ốc đảo chính trị như Trung Quốc trước đây mấy thập niên và Miến Điện ngày nay. (Kế tiếp sẽ là Bắc Hàn và Cuba?). Viễn tượng xóa bỏ cấm vận đối với Miến Điện vì thế có lẽ chẳng còn xa xôi gì. Mặc dù ngoài mặt Tây Phương vẫn tỏ ra "khó khăn" và "nghiêm chỉnh" trong những đòi hỏi về "dân chủ/nhân quyền", thực chất có lẽ họ đang nôn nóng tháo gở cấm vận sớm để mở cửa cho các tập đoàn tài phiệt sớm có cơ hội làm giàu ở ốc đảo chính trị nầy.  Miến Điện có thể cũng ý thức được vấn đề nầy nên họ sẵn sàng tham gia trò chơi: các ngươi giả vờ thì ta cũng giả vờ.  Thực hiện một số nhượng bộ vào lúc nầy đâu có gì là mất mát.  Thả số tù chính trị ra khỏi những nhà tù nhỏ để rồi nhốt họ lại trong một nhà tù lớn cũng đâu có sao? Theo lời của Bộ Trưởng Thông Tin Văn Hóa Miến U Kyaw Hsan, "nền dân chủ của Miến là một nền dân chủ có kỷ luật, được kiểm soát chặt chẽ." Cho họ vào tham gia chính trị chẳng khác gì đưa những kẻ tay không và bơ vơ ngơ ngáo vào một đám quần thần áp đảo đầy quyền uy và thế lực cùng với sự hậu thuẫn tuyệt đối của nhà nước lẫn quân đội. Những biểu tượng khả kính như Bà Aung San Suu Kyi biết đâu chung qui cũng chỉ là "hoa lạc giữa rừng gươm"? Họ cũng chẳng phải quan tâm đến "cải tổ" hay "tự do", "dân chủ", vì biết rằng, một khi các tập đoàn tài phiệt đã thu lợi được rồi thì "đồng tiền sẽ đi trên màu cờ" và lợi ích sẽ đi trước, "dân chủ/nhân quyền" sẽ trở thành lịch sử. Chúng ta cứ nhìn vào cung cách của Wall Street, những tập đoàn tư bản khác đang làm giàu ở Trung Quốc, hay ngay cả cung cách của Bà Hillary Clinton hay của Tổng Thống Obama trong hồ sơ nhân quyền Trung Quốc thì có thể tiên đoán được phần nào những gì sẽ xảy ra ở Miến Điện sau nầy. Tựu trung những gì Hoa Kỳ sẽ làm ở Miến Điện và Bắc Hàn cũng không khác những gì họ đã làm ở Trung Quốc. Nhưng trong khi vấn đề Trung Quốc nay đã trở thành một sai lầm lịch sử hiển nhiên không thể cứu vãn được, thì vấn đề Miến Điện và Bắc Hàn, nếu tiếp tục đi theo vết xe cũ thì chẳng khác nào cháy nhà mà còn lo chuyện bá vơ. Vận mạng của Hoa Kỳ không lo mà cứ tiếp tục lo làm giàu thêm cho các tập đoàn tài phiệt. Có thể Hoa Kỳ vẫn chưa học được bài học hoặc không muốn chấp nhận bài học nào cả khi đã trót sa lầy.

Uổng công nuôi dưỡng con cò

Để sau cò lớn lò dò cò đi

Cò Trung Quốc không phải là cò mà là bạch tuộc.  Cò Miến Điện và cò Bắc Hàn không phải là cò mà là thủy túc của một loài bạch tuộc. Khi Hoa Kỳ cũng như Tây Phương còn ở thế hơn hẳn về mọi mặt, Trung Quốc rất sợ buông lỏng hai chư hầu nầy.  Tình hình đã thay đổi và cán cân quyền lực đã ngả hẳn về phía Trung Quốc, ít nhất trong khu vực Á Châu/Thái Bình Dương. Ngoài ra Trung Quốc hiển nhiên là một chủ nợ lớn nhất hành tinh đối với Mỹ. Trung Quốc không e ngại gì khi nới lỏng cho chư hầu của họ mở cửa để phát triển và thắp sáng quỹ đạo của Trung Quốc trên thiệt hại của dân chúng Hoa Kỳ.  Trước kia khi buông lỏng hai tiểu quốc nầy Trung Quốc còn sợ họ quay sang Tây Phương; ngày nay dù được buông thả tự do họ cũng không biết quay đầu sang nơi nào khác hơn là Trung Quốc như một vấn đề thực tiển. Giả sử Miến Điện và Bắc Hàn có đi xa hơn nửa về cơ chế chính trị như dân chủ đa đảng chẳng hạn, thì họ cũng vẫn là những vệ tinh của Trung Quốc, không có một tác động nào trên chính cơ chế chính trị của Trung Quốc. Ngay cả Hoa Kỳ và Tây Phương còn không tạo được một tác động nào trên cơ chế độc tài của họ thì các nước nhỏ làm sao tác động được?  Ngược lại, trong tương lai, những quốc như Singapore và Đài Loan cũng sẽ đi vào quỹ đạo của Trung Quốc vì yếu tố nhân chủng, hay cụ thể hơn là yếu tố Đại Hán.  Trung Quốc lúc đó đã đủ mạnh và đủ bản lãnh để dung nạp những dị biệt về cơ chế chính trị như họ sẽ dung nạp những cải đổi cơ chế bên trong nước họ nhằm cải thiện bộ mặt quốc tế của họ.

Khi Hoa Kỳ cũng như Tây Phương còn ở thế hơn hẳn về mọi mặt, Trung Quốc rất sợ buông lỏng hai chư hầu Miến Điện và Bắc Hàn.  Tình hình đã thay đổi và cán cân quyền lực đã ngả hẳn về phía Trung Quốc, ít nhất trong khu vực Á Châu/Thái Bình Dương. Ngoài ra Trung Quốc hiển nhiên là một chủ nợ lớn nhất hành tinh đối với Mỹ. Trung Quốc không e ngại gì khi nới lỏng cho chư hầu của họ mở cửa để phát triển và thắp sáng quỹ đạo của Trung Quốc trên thiệt hại của dân chúng Hoa Kỳ.  Trước kia khi buông lỏng hai tiểu quốc nầy Trung Quốc còn sợ họ quay sang Tây Phương; ngày nay dù được buông thả tự do họ cũng không biết quay đầu sang nơi nào khác hơn là Trung Quốc như một vấn đề thực tiển. Giả sử Miến Điện và Bắc Hàn có đi xa hơn nửa về cơ chế chính trị như dân chủ đa đảng chẳng hạn, thì họ cũng vẫn là những vệ tinh của Trung Quốc, không có một tác động nào trên chính cơ chế chính trị của Trung Quốc. Ngay cả Hoa Kỳ và Tây Phương còn không tạo được một tác động nào trên cơ chế độc tài của họ thì các nước nhỏ làm sao tác động được?  Ngược lại, trong tương lai, những quốc như Singapore và Đài Loan cũng sẽ đi vào quỹ đạo của Trung Quốc vì yếu tố nhân chủng, hay cụ thể hơn là yếu tố Đại Hán.  Trung Quốc lúc đó đã đủ mạnh và đủ bản lãnh để dung nạp những dị biệt về cơ chế chính trị như họ sẽ dung nạp những cải đổi cơ chế bên trong nước họ nhằm cải thiện bộ mặt quốc tế của họ. Đoạn trích dưới đây của Gordon G. Chang cho giúp kiểm chứng nhận định trên.

"Đó là một cuộc hành trình bí mật từ Bắc Kinh của một người vốn ghét đi du lịch.  Nhưng khi những người TQ hậu thuẫn ông yêu cầu ông phải đích thân nhận những chỉ thị của ông, ông phải đến. Do đó, vào tháng 5/2000, lãnh tụ Kim Jong-il của Bắc Hàn thực hiện chuyến đi đầu tiên ra nước ngoài trong 17 năm. Và giống như một chư hầu ông đi đến thủ đô Trung Vương Quốc. Giới lãnh đạo TQ không muốn một Triều Tiên thống nhất, một Triều Tiên sẽ bị đặt dưới quyền kiểm soát của Miền Nam giàu có và phồn thịnh.   Họ cần một nhà nước độc lập trên biên giới của họ, một quốc gia sẽ phục vụ như một trái độn giữa họ và một thế giới thù nghịch. Nhưng Bắc Hàn bị cô lập ngày nay, cái trái độn đó, không thể tự mình tồn tại. Giới lãnh đạo Bắc Kinh đòi hỏi rằng Bắc Hàn phải mậu dịch để nó có thể ổn định, nhưng nó không được mậu dịch để trở thành đồng minh với những cường quốc  ngoại ban.  Do đó Kim Jong-il cấm cung đã đi đến Bắc Kinh để nhận khuyến cáo của đồng minh đáng kể duy nhất của ông trước cuộc họp thượng đỉnh giữa hai nước Triều Tiên.

Bắc hàn sẽ được tiếp xúc bao nhiêu?  Đó là một nan đề đối với giới lãnh đạo Bắc Kinh, giống như nan đề mà họ đối mặt trong nước.  Họ hiểu rằng TQ phải mậu dịch nếu muốn tiến bộ, nhưng họ biết rằng có một giới hạn  nếu vượt qua sẽ không còn kiểm soát được nữa. Giang Trạch Dân phải tự hỏi hầu như hằng ngày, "Chính xác chúng ta có thể có bao nhiêu mậu dịch?"  Làm sao ông có thể khuyên đồng minh Bắc Hàn của ông khi chính ông cũng không  biết?"

- Gordon G. Chang - The Coming Collapse of China

Có lẽ vì những khó khăn mà chính Bắc Kinh gặp phải khi đối phó với việc gia nhập WTO nên cho đến nay họ cũng chưa thục sự giúp Bắc Hàn mở cửa ra ngoài.  Nhưng Miến Điện đã làm được, và chư hầu nầy sẽ đi được đến đâu theo chỉ đạo của TQ, không ai nắm vững.  Thái độ rất "nồng ấm" của Thein Sein đối với chế độ Hà Nội cho thấy bản năng toàn trị của giới lãnh đạo Miến Điện không thay đổi.  Sự "kết nghĩa" giữa hai thành phố Sài Gòn và Rangoon không đơn thuần là một cử chỉ ngoại giao mà là quan hệ huyết thống về chính trị: huynh đệ trong gia đình toàn trị.

  

Lái buôn và môi giới thời đại

  

Wall Street Journal (WSJ) của tập đoàn Wall Street là tờ báo năng nổ nhất trong màn ve vãn với Miến Điện. Trong cuộc phỏng vấn ngày 6/11/2011 của tờ báo nầy với Bộ Trưởng Thông Tin Văn Hóa Miến U Kyaw Hsan (UKH), người ta có cảm tưởng như một tay lái buôn phương Tây đến chào hàng một quan chức Bắc Kinh hay với một ông quan thông tin văn hóa của Hà Nội. Dưới đây là một số  trích đoạn của cuộc phỏng vấn đó. Hầu hết những câu hỏi của WSJ chẳng khác nào những nút mở âm thanh cho những luận điệu       tuyên truyền của U Kyaw Hsan hoặc để tạo điều kiện cho U Kyaw Hsan phát biểu những điều mà Wall Street, IMF và các tập đoàn tài phiệt khác rất muốn nói nhưng không tiện nói ra, đồng thời vén màn giới thiệu vai trò của IMF, một tổ chức, như đã được đề cập bên trên, không nhằm phục vụ ai khác ngoài các tập đoàn tài phiệt.

  

UKH:  Chính Phủ Cộng hòa Thống Nhất Miến Điện và bộ phận phát ngôn nhân của chúng tôi xin hân hạnh chào ông.Chúng tôi là giới chức phát ngôn của quốc gia và của nhà nước.      Ông là nhóm báo chí quốc tế đầu tiên may mắn được gặp toán thông tin chính phủ.

WSJ:      Chúng tôi đã thấy nhiều thay đổi ở Miến trong chín tháng qua – những thay đổi đáng ngạc nhiên mà không ai đã ngờ được.  Chúng tôi đã thấy những cải tổ kinh tế, cải cách chính trị, chúng tôi đã thấy nhiều đối thoại hơn giữa chính phủ Miến với Aung Suu Kyi, chúng tôi đã thấy nhiều bàn thảo lớn giữa chính phủ Miến và Hoa Kỳ cũng như Âu Châu và nhiều người đang tự hỏi, tại sao những thay đổi nầy xảy ra? Mục tiêu của chính phủ Miến là gì? Tại sao quí vị thực hiện những thay đổi nầy lúc nầy, mà không phải hai năm trước, ba năm trước, năm năm trước? Tại sao chuyện nầy xảy ra?

UKH: Sau vụ bạo động năm 1988 [khi có vụ sinh viên nổi dậy], quốc gia hầu như ở trên bờ vực tan rả và, đương nhiên, Tadmadaw (tức tập đoàn quan phiệt - phụ chú của Đỉnh Sóng), quân đội của chúng tôi, bắt buộc phải nhận lãnh trách nhiệm để bảo vệ đất nước. Sau đó, ngay khi nắm chính quyền, chúng tôi cương quyết thành lập một nhà nước dân chủ, một xã hội dân chủ, và từ đó chúng tôi đã cố xây dựng hạ tầng cơ bản cho mục tiêu đó.  Một trong những thành quả xuất sắc là chúng tôi đã thảo ra một bản hiến pháp nhà nước(…) Chúng tôi có thể thực hiện tiến trình cải cách nầy vì chính phủ là một chính phủ đặt căn bản trên hiến pháp, do dân bầu, và bây giớ chúng tôi chính thức có quyền làm điều đó và nhận lãnh trách nhiệm một cách rất nghiêm chỉnh(…)

      WSJ: Tôi hiểu quốc gia ông đang trên đường đi đến dân chủ, nhưng như ông đã biết, Hoa Kỳ, và một số nước, ít nhất là Tây Phương,  tin rằng việc bầu cử là không công bằng, đó không phải là một cuộc bầu cử hoàn toàn tự do và công bằng, và do đó sẽ không nhất thiết phản ảnh ý muốn của dân chúng. Chính phủ trả lời thế nào về vấn đề nầy?

UKH: Cuộc bầu cử năm 2010 là một cuộc bầu cử tự do và công bằng.  Nhiều tổ chức quốc tế và tổ chức tư nhân đã nhìn nhận cuộc bầu cử năm 2010 là tự do và công bằng (…) Nhưng như ông biết, dân chủ là một tiến trình rộng lớn, và đương nhiên nó phải được áp dụng một cách có kỷ luật (…)

WSJ: Ông nghĩ các chính phủ Tây Phương sẽ đáp ứng thế nào với những gì đang xảy ra ở Miến Điện năm nay? Tất cả những thay đổi mà chúng ta đã đề cập, Hoa Kỳ, Anh  sẽ phản ứng ra sao?Liệu họ có xét lại vấn đề cấm vận hay không?Liệu họ có cho phép quỹ Tiền Tệ Quốc Tế hoạt động tích cực hơn ở đây không? Và có những điều gì mới mà họ sẽ nên làm hay không nên làm không?

UKH: Những trừng phạt được thi hành đối với Miến Điện được căn cứ trên những luận điểm một chiều.  Những trừng phạt nầy đã có những hệ quả tai hại đối với đa số nhân dân Miến Điện, sự phát triển xã hội và kinh tế.  Chúng tôi tin rằng những trừng phạt nầy là không công bằng và chính đáng. Đường lối chính trị của chúng tôi ngày nay đang thay đổi triệt để và đáng kể(...) Ngày nay là thời điểm và cơ hội tốt nhất để cộng đồng quốc tế tiến hành sự hợp tác của họ với tiến trình cải cách của Miến(...) Chúng tôi sẽ nhiệt liệt hoan nghênh các định chế tài chính quốc tế và các cơ quan Liên Hiệp Quốc cũng như tư nhân và sự tham gia của quỹ Tiền Tệ Quốc Tế vào tiến trình cải tổ kinh tế cũng như tiến trình giảm nghèo của chúng tôi(...)

WSJ: Ông trả lời thế nào cho những nhóm nói rằng vẫn tiếp tục có những vụ vi phạm nhân quyền ở Miến Điện?

UKH: Có nhiều luận cứ cho rằng Tadmadaw, tức lực lượng quốc phòng, đang vi phạm nhân quyền, đặc biệt liên quan đến những sắc tộc thiểu số.Những cáo giác nầy về vi phạm          nhân quyền đối với những sắc tộc thiểu số là hoàn toàn không đúng.  Đây là những chiến dịch tiêu cực của phe chống đối và những nhóm khác vốn chống lại chính  phủ và Tadmadaw, và họ bị chính trị hóa(...) Tadmadaw là một tổ chức có kỷ luật được quản lý, cai trị bởi luật pháp, nội qui, và điều lệ. Trong tư cách là những công dân, mọi người chỉ có trách nhiệm tuân thủ luật pháp nhà nước.  Nhưng trong tư cách là thành viên viên của Tadmadaw, trách nhiệm của họ còn nhiều hơn thế, họ phải tuân thủ nguyên tắc hành xử và tác phong nhà binh của Tadmadaw cũng như những luật lệ dân chính(...)  Thực tế, những người vi phạm nhân quyền là những phiến quân.  Tuy nhiên, những vi phạm nhân quyền và những hành động khủng bố nầy của phiến quân thì cộng đồng quốc tế lại không đề cập đến và không đề cập đến thì chẳng khác nào che đậy cho những gì đang thực sự xảy ra....Lịch sử của chúng tôi về phiến loạn rất dài và rất phức tạp.  Vấn đề căn bản xuất phát từ chủ nghĩa đế quốc thực dân(...)

WSJ: Ông nói rằng dân chúng oán ghét chính phủ.  Nếu chính phủ nầy phản ảnh ý dân và được bầu lên một cách dân chủ, tại sao lại có quá nhiều người oán ghét chính phủ nầy?

UKH: Như ông biết đấy, chính quyền Obama cũng do dân bầu lên.  Cũng có những người không hài lòng hay oán ghét chính quyền Obama vậy.

WSJ: Liệu có những cải tổ kinh tế khác đang được cứu xét ở giai đoạn nầy theo mong muốn của người dân hay không? Liệu sẽ có việc thống nhất tiền tệ, tỉ hối hay không? Liệu sẽ có một thị trường chứng khoáng mở rộng ở Miến Điện hay không? Liệu có những cải cách khác hay thay đổi khác mà cộng đồng kinh doanh đang hy vọng hay không?

UKH: Về hối suất và cải thiện kinh tế thị trường để thu hút đầu tư nước ngoài, chúng tôi biết rằng chúng tôi cần phải có cải tổ. Hiện đang có những bàn thảo giữa chúng tôi và   IMF, Nhật, và Liên Hiệp Âu Châu. Đây là việc làm rất quan trọng và ý nghĩa của Miến Điện và trong chiều hướng đó chúng tôi đang tiến hành những nghiên cứu và bàn thảo toàn diện(...) Có nhiều thời cơ cho các công ty nước ngoài, đặc biệt trong các đặc khu kinh tế... Chúng tôi đã ban hành một đạo luật về đặc khu kinh tế vì mục đích nầy.(...)

WSJ: Mặc dù có những thay đổi nầy, vẫn còn có nhiều nhà đầu tư than phiền và nói rằng nhiều cơ sở kinh doanh hãy còn bị kiểm soát bởi chính phủ và quân đội, hay một số cơ sở kinh doanh là do phe nhóm hay những đại công ty...Họ không cảm thấy có được cơ hội bình đẳng, và có vấn đề với nạn tham nhũng...

UKH: Khi đầu tiên lập quốc, chúng tôi hầu như không có gì cả. Trong thời gian đó, vì những trừng phạt do Hoa Kỳ áp đặt, chúng tôi không có được hợp tác quốc tế hay viện trợ hay vay mượn...Do đó, khi bắt đầu nỗ lực phát triển kinh tế chúng tôi phải lệ thuộc vào công dân của chúng tôi, những người mà chúng tôi tin tưởng, những người mà chúng tôi nghĩ là có khả năng đảm trách công việc.  Đây là lý do tại sao một số người tố cáo là không có cơ hội kinh doanh bình đẳng(...)

WSJ: Quan hệ hiện nay với Trung Quốc như thế nào? Hiển nhiên, sau khi dự án  đập thủy điện Myitsone bị đình chỉ, đã có những phỏng đoán cho rằng có lẽ quan hệ đó sẽ không tiến triển tốt hoặc có thể Miến Điện muốn gởi đến Trung Quốc một tín hiệu cho thấy rằng Miến không muốn chủ yếu  trở thành một quốc gia khách hàng của Trung Quốc(...)

UKH: Quan hệ với Trung Quốc đã bắt đầu từ lâu, rất lâu, từ lúc mới ra đời năm 1949, và quá trình quan hệ đã cải thiện qua nhiều năm...Hiện nay chúng tôi có thể thăng tiến quan hệ của chúng tôi thành một quan hệ đối tác chiến lược...Bất kỳ khó khăn nào mà chúng tôi có giữa hai nước trong những năm gần đây, chúng tôi đã có thể giải quyết dựa trên một quan hệ hữu nghị, dựa trên một sự tôn trọng lẫn nhau và hiểu biết lẫn nhau...Ngày nay, chúng tôi hợp tác chiến lược trên nhiều địa hạt - có tiềm năng phát triển cũng như cải tiến quan hệ về hợp tác và chiến lược...Đình chỉ dự án thủy điện là do tính trách nhiệm của chính phủ phải lắng nghe ý dân và những quan tâm của người dân...Miến Điện và Trung Quốc đều hiểu rằng hai nước sẽ cố giải quyết và tiến về phía trước dựa trên những quan hệ hữu nghị, hợp tác và phối hợp. Trung Quốc rất thông cảm việc đình chỉ dự án. Điều nầy không ảnh hưởng đến đối tác chiến lược giữa hai nước.

WSJ: Nếu ông nói về người dân bình thường ở Miến Điện, có nhiều người nói rằng họ không thích những quan hệ kinh tế với Trung Quốc, đặc biệt ở những nơi như Mandalay (căn cứ của  những nhà đầu tư Trung Quốc). Đó có phải là điều lo ngại của chính phủ nầy khi có quá nhiều người lo ngại về Trung Quốc?

UKH: Khi có nhiều dự án được tiến hành trong một nước, chắc chắn sẽ có những vấn đề tương quan.Ông nói về những công ty Trung Quốc làm việc ở Miến Điện.      Thử nói, nếu không có Trung Quốc thì một quốc gia khác cũng sẽ đến và làm việc ở Miến Điện, và cũng dấy lên những vấn đề tương tự, không chỉ cho Trung Quốc, mà cho các công ty khác nữa. Khi chúng tôi cố phát triển một quốc gia về mặt kinh tế, chúng tôi đã mời mọi quốc gia vào đầu tư. Do những trừng phạt của Hoa Kỳ, chỉ có những công ty của Trung Quốc đã đến đầu tư...Chúng tôi không có sự lựa chọn.  Chúng tôi đã chấp nhận cái tốt nhất cho quốc gia chúng tôi. Những công ty khác của Hoa Kỳ, Anh, và các nước khác có thể đến và cạnh tranh với những công ty Trung Quốc.

WSJ:       Vấn đề cuối cùng được nêu lên là tính khả kham của công cuộc cải tổ mà chúng ta đã thấy. Một số người nói rằng họ lo ngại tình hình đi quá nhanh, rằng những người thuộc "khuynh hướng cứng rắn" sẽ trở lại, hay thậm chí có thể có đảo chánh hay đại  để như thế. Xin ông cho biết đó có phải là những rủi ro hay không?Phải chăng có những chia rẽ bên trong chính phủ buộc phải đi hướng nầy hay hướng kia, và tất cả những chuyện nầy liệu có kham nỗi hay không?           

UKH: Những cải tổ đã được tiến hành không phải do một cá nhân nào hay một nhóm người nào.  Đây là những tiến trình có hệ thống đã được thực hiện để thiết lập thay đổi định chế dựa trên hiến pháp.  Ông có thể thấy nền tảng cụ thể của những thay đổi nầy.  Tóm lại, những tiến trình cải tổ của chúng tôi không phải là những tiến trình cải tổ ngụy tạo như người ta nói. Chúng tôi không có ý đồ đảo ngược tiến trình cải tổ của chúng tôi trừ phi, đương nhiên, có một loại trở ngại, bế tắt hay khó khăn  nào đó xuất phát từ những lãnh vực khác nhau.

WSJ: Chẳng hạn?

UKH: Trong thời điểm đặc biệt hiện nay, chúng tôi không có một trở ngại đặc biệt nào, nhưng cho dù có đi nữa, chúng tôi vẫn cương quyết đi tới, đó là những tiến trình cải tổ không thể đảo ngược(...) Cả các cơ quan tư vấn trong chính phủ, trong chính nội các, chúng tôi có những lập trường khác nhau, và mỗi người chúng tôi đều có quyền bày tỏ quan điểm của mình và bàn thảo với nhau. Những thành viên trong nội các đều có ý hướng mang lại những kết quả tốt nhất cho nhân dân và xứ sở, họ bàn thảo những quan điểm và lập trường của họ một cách hoàn toàn tự do và thẳng thắn. Quyết định tối hậu của tổng thống luôn luôn tham chiếu những khác biệt quan điểm nầy của nội các. Một khi đã có quyết định tối hậu của tổng thống, tất cả những thành  viên của chính phủ nhất trí tuân thủ. Tôi có thể nói rằng những lời đồn đại cho rằng bên trong chính phủ có những phe nhóm khác nhau, rằng có một mâu thuẩn giữa những người chủ trương cải cách và những người theo khuynh hướng cứng rắn, điều đó hoàn toàn không đúng, chỉ có những khác biệt về quan điểm và lập trường được trình bày với nhau, và đương nhiên họ cùng nhau giải quyết. Những cáo giác nầy theo tôi nghĩ là nhằm chia rẽ chính phủ, gieo hiểu lầm trong guồng máy chính phủ, và điều nầy đương nhiên đi ngược hoàn toàn với yếu tính của dân chủ(...)

...........................

(Xin tìm đọc trọn tài liệu trên Nguyệt San Đỉnh Sóng số #10 - tháng 4/2012)

 

dinhsong.net