AS EVER - Dong Yen
From: The Sun Hunters - Người Đi Săn Mặt Trời
Hard cover - Available on AMAZON.COM - ISBN: 9781495808333
AS EVER - Dong Yen

(...) It's no doubt that the AFRVN emerged as a good-versus-evil cause. History sometimes joins with the bad guys; but that fact is barely sufficient for humans to join with the bad guys, too. History's duplicity isn't sufficient either for the Americans to turn their back on their so-called allies and later to become accomplices of the bad guys. Right from the beginning, the Americans came here uninvited. They then went on with tremendous losses of lives and money as an attempt to serve their own country' interests, first and foremost. With time, however, history demonstrated that their strength didn't match their ambition. They gave up as a result of their own problems and incompetence; and it's also for their national interests that they let the South Vietnam down. Politics is a matter of change. As put by a guy in England, "A nation has no permanent enemies and no permanent friends, only permanent interests." Some other guy in America later paraphrased that statement and made it his own, saying, "We do not have permanent friends or permanent enemies – we only have permanent interests." Who is "we?" Greedy and mindless financial oligarchies? Of course, it's a rule. History would be lenient on this matter; but it would barely be with reference to all the losses and ordeals suffered by the South Vietnamese civilians, government officials, and armed forces in jail, re-education camps, on open seas…, let alone all the deep-rooted properties seized following the South's collapse, which would have been the South Vietnamese's responsibility ….without the duplicity on the part of the Americans, then assumed as their faithful allies, militarily and ethically. History would barely be lenient either for the American B52 carpet bombings against the North Vietnamese toward the end of the war. These bombings followed tacit pending agreements between Nixon/Kissinger and Mao-Tse Tong whereby the United States would pull out of South Vietnam in exchange for secret trade treaties with China. The Americans didn't carry out those bloody airstrikes as an attempt to end the war but rather as an attempt to speed up the above-mentioned secret trade treaties by forcing the Vietnamese Communist Party to surrender to Beijing and sign tacit agreements with territorial concessions on land and sea at the Vietnamese people's expense and on their back…in exchange for a so-called "Great Spring Victory (!)", a Chinese gift from Hell. The April 30, 1975 event turned out the mourning, not solely for the South Vietnamese, but also for all the Vietnamese people. Differently put, the American primary goal was to do their best to finalize lucrative trade treaties with China at Vietnam's expense before letting the South down for good. History made its first mistake when posing South Vietnam as a so-called ally of the Americans against its will whereas the opposite, that is, as one of their enemies, instead, would turn out desirable. Its second mistake, even worse, wound up turning Vietnam into a sacrifice for American interests, a game for dirty, mindless, and cynical politicians. History might be lenient for the Americans letting down South Vietnam but it would hardly be for their stabbing it in the back. (...)
As ever, the sun rises every morning in the East and sets every evening in the West. As ever, the famous sakura of Washington DC gracefully line the Tidal Basin at the National Cherry Blossom Festival in early spring, when the cherry blossoms bloom. As ever, on Mount Rushmore, the majestic faces of Richard Nixon and his successors quietly and proudly look out at the American blue sky with white clouds peacefully flowing year after year, season after season….without figuring out the American Doomsday looming on the horizon. As ever, American politicians go on boasting about values and ideals while totally unaware of what's going on in their own backyards. As ever, in the eyes of the Americans and many people in the rest of the world, American political institutions stand out as the prototypes of human civilization regardless of the legacies of greed and oppression they support. No one knows where those prototypes would take this civilization to, eventually. (...)
 NHƯ THUỞ NÀO - Đông Yên
(...) Quân đội Miền Nam dứt khoát là đội quân của thiện chống ác. Lịch sử nhiều khi đứng về phía kẻ ác; nhưng sự kiện đó không đủ để nhân loại cũng đứng về phía kẻ ác. Sự ruồng bỏ của lịch sử cũng không đủ để người Mỹ quay lưng với những kẻ mệnh danh là đồng minh của họ và sau nầy trở thành đồng lỏa với kẻ ác. Ngay từ đầu, người Mỹ không mời mà đến. Họ đã đổ xương máu và tiền của vào Miền Nam như một cố gắng chủ yếu phục vụ quyền lợi của nước Mỹ. Sau một thời gian, lịch sử đã chứng minh là lực bất tòng tâm. Họ bỏ cuộc vì những khó khăn và bất lực; và cũng vì quyền lợi quốc gia, họ bỏ rơi Miền Nam. Chính trị là thay đổi. Winston Churchill từng tuyên bố, "Một quốc gia không có kẻ thù vĩnh viễn và bạn bè vĩnh viễn, chỉ có quyền lợi vĩnh viễn." Về sau ở Mỹ có người sửa đổi lời văn đôi chỗ và biến câu nói trên thành của chính họ, "Chúng ta không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn - chúng ta chỉ có quyền lợi vĩnh viễn." Đó là qui luật khách quan. Lịch sử có thể tha thứ họ ở điểm nầy, nhưng dứt khoát sẽ không tha thứ họ về những đau thương mất mát của quân dân cán chính Miền Nam Việt Nam trong các nhà tù, trại cải tạo, ngoài biển khơi... cùng những tài sản bao đời bị cưỡng đoạt sau khi Miền Nam thất thủ, một thất thủ lý ra có thể qui trách hoàn toàn toàn trách nhiệm cho nhân dân Miền Nam.... nếu không có sự phản bội của Mỹ, bấy giờ được giả định là một đồng minh tin cậy về cả hai phương diện chiến lược và đạo đức. Lịch sử cũng sẽ không tha thứ họ về những trận không tập trải thảm bằng B52 mà nhân dân Miền Bắc gánh chịu vào giai đoạn sắp kết thúc chiến tranh.  Bấy giờ, qua những đổi chác bí mật giữa Nixon/Kissinger và Mao Trạch Đông, Hoa Kỳ đã quyết định bỏ rơi Miền Nam để làm ăn với Trung Quốc. Những trận không tập đẩm máu nầy không phải vì muốn chấm dứt cuộc chiến mà chỉ dùng xương máu của người Việt để nhanh chóng đạt được những mật ước thương mại nói trên với Trung Quốc bằng cách buộc Đảng Cộng Sản Việt Nam đầu hàng Bắc Kinh và đặt tay xuống ký những mật ước nhượng đất nhượng biển và nhiều điều khoản khác trên lưng dân tộc Việt Nam ... để đổi lấy ... "Đại thắng mùa xuân"(!) do Bắc Kinh bố thí từ địa ngục. Biến cố 30 Tháng Tư 1975 không phải là cái tang cho riêng Miền Nam mà cho chung cả dân tộc Việt Nam. Nói chung, người Mỹ đã xử dụng xương máu của người Việt ở cả hai miền Nam, Bắc để làm món hàng mua bán với Trung Quốc, trước khi thực sự bỏ rơi Miền Nam. Lịch sử phạm phải sai lầm thứ nhất khi áp đặt Miền Nam như là một cái được mệnh danh là đồng minh của Mỹ, trong khi nếu làm kẻ thù của Mỹ thì tốt hơn. Sai lầm thứ hai, nghiêm trọng hơn, là biến Việt Nam thành một vật tế thần cho những quyền lợi của Mỹ, một trò chơi cho những chính trị gia dơ bẩn, vô lương tâm, và khuyển nho. Lịch sử có thể tha thứ người Mỹ về chuyện bỏ rơi Miền Nam nhưng nó sẽ khó lòng tha thứ chuyện họ đâm sau lưng nhân dân Miền Nam. (...) 
Như thuở nào, mặt trời vẫn mọc mỗi sáng ở phương đông và lặn vào buổi chiều ở phương tây. Như thuở nào, những hoa đào nổi tiếng ở Washington vẫn duyên dáng khoe sắc ven Hồ Tidal Basin vào dịp Lễ Hội Mùa Xuân khi hoa anh đào nở. Như thuở nào, Trên Đỉnh Rushmore, Richard Nixon và những tổng thống Mỹ sau ông vẫn tiêu khiển thời gian lặng lẽ và hãnh diện ngắm bầu trời xanh của Hoa Kỳ với mây trắng bình yên bay năm nầy qua năm khác, mùa nầy qua mùa khác….nhưng… không nhận ra ngày Tận Số của Hoa Kỳ đang ló dạng nơi chân trời. Như thuở nào, các chính trị gia Mỹ vẫn tiếp tục ba hoa về những giá trị và lý tưởng trong khi không hay biết những gì đang xảy ra ở sân sau của họ. Như thuở nào, trong mắt của người Mỹ và những người trong phần còn lại của thế giới, những định chế chính trị Hoa Kỳ vẫn được xem như là những biểu mẫu của văn minh nhân loại bất chấp những nghi án còn tồn đọng … trong khi không ai rõ những biểu mẫu đó cuối cùng sẽ đưa nền văn minh nầy đi về đâu. (...)

Xin tìm đọc
THE SUN HUNTERS - NGƯỜI ĐI SĂN MẶT TRỜI - Đông Yên
Đã phát hành trên Amazon.com và Infinity Publishing - (ISBN: 9781495808333)
Phiên bản bìa mềm có thể đặt mua với
(I) Đỉnh Sóng P.O. Box 8231 Fountain Valley, CA 92728 - (714) 473-3691 - dinh-song@att.net
(II) Nhà sách Tự Lực và các nhà sách VN tại Mỹ
Tu Luc Website: TULUC.COM
ĐT: (714) 531-5290 ** Email: buybooks@tuluc.com