Loạt Điểm Sách nầy phần lớn trích từ bộ sách
“Chủ Nghĩa Lưu Manh” bảy (7) tập của nhà văn Đông Yên. Dưới đây là một số tác phẩm được ưu tiên lựa chọn để lần lược trình bày trong mục Điểm Sách.
- The New Confessions of an Economic Hit Man – John Perkins
- The New World Order Assassins – Victor Thorn
- None Dare Call It Conspiracy – Gary Allen & Larry Abraham
- The Octopus of Global Control – Charlie Robinson
- Killing The Host: How Financial Parasites and Debt Bondage Destroy the Global Economy - Michael Hudson
- Everything They Ever Told Me Was a Lie - Pat Shannan
- Tragedy and Hope 101: The Illusion of Justice, Freedom, and Democracy - Joseph Plummer
- The Bush Crime Family: The Inside Story of an American Dynasty – Roger Stone & Saint John Hunt
- Dollarocracy – John Nichols & Robert W. McChesney
- The Federal Reserve Conspiracy – Antony C. Sutton
- The Rothschilds: the Financial rulers of Nations – John Reeves
- The Ruling Elite: The Zionist Seizure of World Power - Deanna Spingola
- Partners in Crime: The Clintons' Scheme to Monetize the White House for Personal Profit - Dr. Jerome Corsi
- Architects of Deception – Juri Lina
- Illuminati - The Cult that Hijacked the World - Henry Makow
- The Conspiracy that Will Not Die: How the Rothschild Cabal is Driving America into One-World Government – Robert Gates Sr.
- Comprendre L'Empire – Demain la Gouvernace Globale ou la Revolte des Nations? - Alain Soral
- Red-Handed – How American Elites Get Rich Helping China Win - Peter Schweizer, Charles Constant.
- Secrets Empires - Peter Schweizer
- The Enemy Within (How A Totalitarian Movement Is Destroying America) – David Horowitz
- Men in Black: How the Supreme Court Is Destroying America - Mark R. Levin
"Men in Black: How the Supreme Court Is Destroying America" - Mark R. Levin
(Các Quan Hắc Y thuộc định chế mệnh danh "Tối Cao Pháp Viện" đang triệt hạ Hoa Kỳ.

Mark Reed Levin là một phân tích gia phát sóng, người phụ trách xã luận, luật sư, bình luận chính trị, giám đốc đài phát thanh, tác giả sách, chủ biên
Conservative Review. Ông viết
Men in Black để cảnh báo người Mỹ về hiểm họa tự do bị đánh cướp bởi bàn tay của các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện (TCPV) đang từng bước soán đoạt Hiến Pháp. Ông muốn dấy lên một cuộc bàn thảo quốc gia về vai trò của cái mệnh danh là Tối Cao Phap Viện, tức tập đoàn toàn trị tư pháp đang cai trị nước Mỹ mỗi ngày một nghiêm trọng hơn. Ông cũng cảnh báo về những loại thẩm phán được bổ nhiệm vào định chế nầy. Các thẩm phán nầy thường xuyên soán quyền từ các ngành khác và hành động tựa như họ không hề bị Hiến Pháp giới định. Hiểm họa là: xuyên suốt lịch sử, tư pháp Mỹ không ngừng bành trướng quyền hạn của họ để áp đặt chính sách quốc gia, nhất là từ thập niên 1930. Đó là một hiện tượng vi hiến và vấn đề định chế cần được đặt ra. Độc lập tư pháp (judicial independence) không có nghĩa là tối thượng tư pháp (judicial supremay). Kinh nghiệm từ các quốc gia đang phát triển, các nước cộng sản, và chính nền văn hóa chính trị của Mỹ dạy chúng ta phải cảnh giác trước những kẻ muốn cưỡng chế ngành tư pháp phải chấp nhận những chính sách của riêng họ. Phụ thẩm Sandra Day O’Connor, chẳng hạn, khinh thường lập pháp và không cho thấy ranh giới nào giữa độc lập tư pháp và độc tài tư pháp. Mặc dù không hẳn bất cứ điều gì cũng khiến người ta liên tưởng đến mô hình cộng sản, nhưng rõ ràng chính 9 thẩm phán TCPV áo dài khăn đóng có toàn quyền phán quyết bất cứ vụ việc nào mà họ muốn can thiệp nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
Ngày nào Quốc Hội nhóm họp ngày đó người mỹ mất đi một phần tự do của mình. Tương tự, ngày nào TCPV nhóm họp, ngày đó Hiến Pháp Hoa Kỳ bị đe dọa. Đương nhiên, cũng như Quốc Hội, không phải lúc nàoTCPV cũng làm sai hay làm điều xấu; nhưng khi họ tác xạ ẩu thì định chế nầy sẽ gây thiệt hại khủng khiếp khó mà đảo ngược. Trong quá khư, TCPV đã từng hậu thuẫn chế độ nô lệ, kỳ thị chủng tộc, và tống giam tùy tiện. Giờ đây, họ hậu thuẫn tịch biên nhà cửa.
Trong khi người dân có thể sửa sai hành vi của các nhà lập pháp và hành pháp bằng lá phiếu, TCPV không chịu trách nhiệm trước bất cứ ai và đứng ngoài tầm phê phán. Tập trung quyền lực vào tay 9 thẩm phán – vượt xa khuôn khổ của Hiến Pháp – làm tổn hại hệ thống chính trị Hoa Kỳ và phản bội niềm tin của quần chúng đối với ngành tư pháp đang hiển nhiên vượt khỏi tầm kiểm soát. Người Mỹ đang sống trong thời đại bóng tối trên nhũng vấn đề từ nô lệ đến dân quyền. Chính TCPV đang hậu thuẫn chế độ nô lệ và kỳ thị chủng tộc, đẩy quan hệ sắc tộc ở Hoa Kỳ lùi lại hơn một thế kỷ. Mỗi lần TCPV xâm phạm những quyền hành thuộc hai ngành kia, họ cắt xén nền tảng hiến pháp của người Mỹ. Mỗi lần TCPV đưa ra những phán quyết về các vấn đề nội bộ của một số tiểu bang, họ gây ra những thiệt hại triền miên cho hệ thống liên bang Mỹ – nghĩa là thiệt hại triền miên cho pháp chế và quyền tự do của người Mỹ. Khi một nhóm nhỏ những người đàn ông hoặc đàn bà mặc áo dài khăn đóng đưa ra những phán quyết vượt quá quyền hạn của họ, tệ nạn đó đang làm xói mòn ý chí của người Mỹ, lý ra nên được thực thi thông qua những đại biểu dân cử đúng quy cách. Tình huống đó phải được đảo ngược trước khi quá muộn: phải nêu đích danh hiện trạng phá sản của nền tư pháp Mỹ và mối đe dọa mà nó đặt ra cho nước Mỹ.
Huyền thoại lớn nhất về các thẩm phán TCPV là hầu như tất cả đám quần chúng (có học cũng như vô học) đều mặc nhiên tin rằng, bằng cách nào đó, họ được trời ban cho một trực giác lớn hơn, trí khôn lớn hơn, và viễn kiến lớn hơn phần còn lại của người Mỹ; hầu như tất cả đám quần chúng (có học cũng như vô học) đều tin rằng, vì một lý do nào đó, “Đấng Tối Cao” đã ban cho họ khả năng phán đoán cao siêu về công lý và công bằng. Nhưng có đúng thế không? Thực ra các thẩm phán TCPV cũng chỉ là những người đàn ông và đàn bà phàm tục bất toàn bất túc. Một số trong đám đó được thừa nhận là xuất sắc, kỷ cương, và đạo đức. Nhưng những nhân vật khác được dân chúng biết đến như những kẻ mắc bệnh tâm thần, tham ô, dâm đảng, và thậm chí kỳ thị chủng tộc.
Cho đến nay, tất cả chưa đầy 100 thẩm phán đã phục vụ tại TCPV Mỹ. Họ không do ai bầu ra, không chịu trách nhiệm với bất kỳ ai,và phần lớn không được người Mỹ biết đến. Họ làm quan hắc y trọn đời, chẳng khác các vua chúa hay các tên độc tài trên trái đất đầy nhiểu nhương nầy từ trước đến nay. Thì ra tập tục dân gian đã vô hình chung tạo ra một giai cấp tuyệt đối trong một thế giới tương đối, và giai cấp tuyệt đối đó được ban cho một uy quyền tuyệt đối trên số phận phần còn lại. Nhưng theo luận lý pháp chế, giai cấp tuyệt đối đó từ đâu ra, nếu chẳng phải từ những sinh vật bất toàn bất túc chẳng phải thánh thần gì cả? Trong nhiều trường hợp, quyền hành của các thẩm phán TCPV còn lớn hơn cả tổng thống Mỹ và các thành viên Quốc Hội Mỹ. Họ làm việc cửa kín then cài, biệt lập với quần chúng. TCPV ngày nay hầu như dính líu đến mọi phương diện của đời sống hiện đại của người Mỹ, thường xuyên phủ quyết những quyết định của các cơ quan dân cử liên bang và tiểu bang. Chỉ có 5 thẩm phán thôi mà họ cũng có thể và thực sự định đoạt chính sách kinh tế, văn hóa, hình sự, và an ninh cho cả nước. Như thế những thẩm phán nầy là ai? Thực khó có một câu trả lời tổng quát, nhưng dưới đây là một vài nét chính của định chế mệnh danh là Tối Cao Pháp Viện Hoa kỳ.
* Từ ngày thành lập đến nay, trong tổng số gần 100 thẩm phán, mặc dù chính thức chỉ có 8 thẩm phán thực sự gốc Do Thái, thậm chí có cả một thẩm phán có khuynh hướng bài Do Thái, nhưng từng bước, có thể vì quyền lợi cá nhân, vì áp lực từ Hệ Thống Siêu Quyền Lực Do Thái, vì hậu quả của âm mưu điều khiểu não bộ, phần lớn các thâm phán TCPV Mỹ ngày nay tượng trưng cho một bầy gia nô của Do Thái và Israel, một công cụ đắc lực của Chủ Nghĩa Lưu Manh Do Thái. Quê hương của họ không phải là Hoa Kỳ, vì Hoa kỳ chỉ là một vùng đất bay qua, làm giàu, gây tai ách, xả rác rồi bay đi, hoặc nán lại để nắm đầu nước Mỹ như một thuộc địa Do Thái.
* Họ được các tổng thống Mỹ thay phiên bổ nhiệm nên theo quy luật tự nhiên, cá ao nào bơi trong ao đó; và chó nhà nào bênh chủ nhà đó. Họ chỉ là những sinh vật bất toàn bất túc, chẳng phải thần thánh gì mà có khả năng vượt lên quy luật thiên nhiên đó. Thế thì công lý ở đâu?
* Quyền lực của họ lý ra không nhất thiết tuyệt đối đến thế, vì quyền lực đó hoàn toàn tùy thuộc vào ý chí tuân thủ hay không của từng tổng thống và từng đảng. Nếu chính quyền đương nhiệm luôn luôn sẵn sàng cúi dầu thực thi các phán quyết của TCPV như một thiên mệnh đương nhiên và mặc nhiên, thì không có vấn đề gì đáng nói. Tuy nhiên, kịch bản đó có vấn đề với một tổng thống “bất kham” như Donald Trump, chẳng hạn. Ông Trump chỉ thực thi phán quyết của TCPV trên căn bản lựa chọn: Nếu phán quyết đó có lợi cho ông và chính quyền của ông thì ông vừa đội ơn, vừa “hồ hỡi phấn khởi” thực thi. Ngược lại, nếu phán quyết đó không thuận lợi cho ông thì ông chỉ việc thách thức, “Các ông phán quyết như thế thì cứ việc tự mình thực thi lấy; tôi cóc cần.” Trường hợp nầy đã xảy ra gần đây. TCPV làm gì được? Quyền lực của định chế nầy duy nhất tùy thuộc vào một tập quán pháp lý hầu như bất thành văn. TCPV không có lực lượng chấp pháp của riêng mình nên chẳng làm gì được nếu hành pháp không hợp tác. Thế mới biết thế nào là cọp giấy. Rất có thể TCPV biết trước sự thể nầy nhưng vẫn phải đưa ra những phán quyết có vẻ bất lợi cho ông Trump, những phán quyết mà họ thừa biết là vô thưởng vô phạt, thi hành cũng được và không thi hành cũng chẳng sao. Tuy nhiên, rất có thể TCPV xử dụng kịch bản “bất phục tùng” đó để cố chứng tỏ với người Mỹ và thế giới rằng họ không luôn luôn bênh vực “gà nhà.” Kế sách nầy rất nguy hiểm vì nó dễ khiến người Mỹ mất cảnh giác, bớt phê phán nhiều phủ quyết thuận lợi cho ông Trump nhưng có tiềm năng triệt tiêu Hoa Kỳ với tầm sát hại khó tiên liệu.
Trong bản chất, con người sinh ra là sinh vật bất toàn và bất túc, vô năng, vô phương hướng. Họ cần có huyền thoại về một hay nhiều đấng thiêng liêng siêu việt nào đó để nương tựa, bám víu, van xin và cầu khẩn. Khi chọn định chế mệnh danh là Tối Cao Pháp Viện làm đấng thiêng liêng tối cao, người Mỹ lại chọn phải ngụy thần và tự dối gạt mình và dối gạt trời đất.